Vui mừng chào đón

3 khách và 0 thành viên

Lịch vạn niên

Tài nguyên Website

Điểm báo Online

Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf Videoplayback_.flv 31VVQ.flv P1090425.jpg SAM_1032.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf Cac_thanh_vien_than_thiet.flv Cac_thanh_vien_than_quen.flv Hoahong31.jpg Chuc_xuan.swf Chao_20144swf.swf 111.jpg Chuc_2011.png DHTRUONG.swf QB_loan_cung_dan_mua_xuan.swf SN_Huu_Truong2.swf Chao_nam_hoc_moi.swf Bong_hong_cai_ao_1.swf

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hỗ trợ trực tuyến

    • (Đinh Hữu Trường)

    Chào mừng quý vị đến với TƯ LIỆU & CUỘC SỐNG - Đinh Hữu Trường.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Vui cười !!! > Nụ cười cuộc sống >

    Ông huyện ba phải

    TTC - Có ba cô gái đến tuổi lấy chồng ăn không ngồi rồi trong cảnh “no cơm ấm cật dậm dật tay chân” nên thường hay bàn về chuyện “mớ đời”.

    Cô thứ nhất thì khen “mớ đời” mềm mại, ngon như miếng thịt bắp đùi. Cô thứ hai chê “mớ đời” dai, nhùng nhằng như gân bò già. Cô thứ ba bảo “mớ đời” khó nuốt lắm, lủng củng như một khúc xương. Cả ba cãi nhau hết mềm đến dai rồi cứng, cô nào cũng cho mình là phải, không một ai chịu kém. Rốt cuộc phải nhờ đến ông huyện phân xử.

    Cô thứ nhất lên tiếng trước:

    - Thưa quan, em nhận thấy cái “mớ đời” mềm ngon như miếng thịt bắp đùi vậy!

    Ông huyện sực nhớ tới miếng giò heo của dân biếu hôm qua vì một chuyện cãi nhau được ông xử huề, anh chàng sinh sự cãi nhau nhiều nhất cho thế là mình được kiện nên mới trả ơn quan một cái chân giò. Trông lễ vật mà phát chán, y như chuyện kiện thưa “mớ đời” vừa xử xong, quan đã chê ngay: “Cái mớ đời kia mà cũng biếu với xén à?”, nhưng rồi quan cũng xơi, và cái “mớ đời” thế mà mềm, ngon đáo để. Nghĩ đến cái “mớ đời” ấy, quan huyện bèn trả lời cô thứ nhất:

    - Phải, cô nói phải, cái “mớ đời” mềm ngon lắm!

    Cô thứ hai bèn ỏn ẻn rằng:

    - Bẩm quan lớn, em thấy cái “mớ đời” nó dai và nhạt như gân bò già! Ông huyện mới chợt nhớ cái chân giò ăn hôm qua có nhiều gân dai quá lắm, bèn gật đầu luôn:

    - Phải, cô nói phải lắm. Toàn gân dai cả.

    Cô thứ ba đến lượt thưa:

    - Bẩm quan lớn, đèn trời soi xét, cái “mớ đời” nó cứng như khúc xương.

    Ông huyện nhớ ngay tới bà huyện đã quăng khúc chân giò cho chó mà gắt: “Mớ đời gì những xương là xương!” Quan liền khen cô thứ ba:

    - Phải, phải quá đi mất! Mớ đời là một khúc xương đến chó nuốt cũng không trôi. Bà huyện nhà tôi cũng bảo thế.

    Thế là ba cô “mớ đời” đều phải cả. Từ đó quan huyện xử chuyện mớ đời là ông huyện nổi tiếng ba phải.

    TTC


    Nhắn tin cho tác giả
    Đinh Hữu Trường @ 04:19 19/10/2009
    Số lượt xem: 1829
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến